Thanh Âm Bồng Bềnh
Thanh Âm Bồng Bềnh — tên một buổi workshop "hụt" của tôi với sound bath và hangdrum.
Lần đầu nghe tiếng hangdrum, tôi không biết gọi tên cái cảm giác đó.
Chỉ biết nghe xong là muốn tìm ngay nhạc cụ đang được chơi là gì.
Tôi mần mò đến với hangdrum là do thấy ông thầy Dylan Werner — một Yogi nổi tiếng, người mà bản thân đã theo tập suốt ngần ấy năm gắn bó với Yoga.
Xong cũng có cơ duyên quen biết được với một vài người anh em có chơi trống này, rồi được tập, được chơi trống này từ khá sớm.
Hồi đầu học đánh thì "cà chớn".
Đánh theo cảm giác. Bị thầy chửi cũng cơ số lần vì tội đánh toàn bị nhanh, không theo nhịp.
Nhưng mà lâu lâu tự đánh, không theo bài vở cụ thể, thấy cũng có chút giai điệu của cá nhân.
Đến lúc nghe bản thân gõ được một bài có giai điệu thì eo ôi, phê!!!!
Với hangdrum, không chỉ là một loại trống, một loại nhạc cụ mang đến giai điệu chữa lành, để thư giãn và nghỉ ngơi.
Nó giống như một người thầy. Một người bạn. Một người để "chạm" đến cảm xúc.
Và cũng là một chốn để "xả bớt" những dòng suy nghĩ miên man trong đầu.
Chơi hangdrum có nhiều tầng lắm.
Đánh làm sao để ra tiếng là một chuyện.
Đánh theo bài có sẵn là một chuyện.
Đánh theo bài để truyền được cảm xúc vào là một chuyện.
Còn đánh ngẫu hứng và ra được cảm xúc của người chơi và nghe vẫn "mượt" là một chuyện nữa.
Có những hôm tôi đánh dở lắm, tự mình còn thấy đếch ổn.
Thế mà có những hôm dòng chảy tuôn trào, chơi xong mà không ngờ mình lại đánh "bon" như vậy.
Thôi thì có dịp ngồi với hiện tại, nhịp điệu, thanh âm cứ cơ bản vậy trước đã.
Và bản thân tôi lại có dịp ngồi soi lại chính mình, qua những giai điệu từ anh bạn Frank.
Ổng cũng như mấy nốt nhạc ấy — có lúc thăng, có lúc trầm. Nhưng ghép lại thì vẫn thành một bản nhạc.
Một giai điệu ngắn trong ngày 14/2. Ngày Valentine, cũng là ngày cận Tết.
Chúc các tình yêu luôn hạnh phúc và tươi tắn.
#giangdinhme #hangdrum #soundhealing #yoga #valentine